Học Làm MC đám cưới | Thư viện học làm MC chương trình cho các bạn tham khảo

MC đám cưới - Lời dẫn chương trình đám cưới - Thơ hay đám cưới

Top các Bài thơ tri ân thầy giáo nhân ngày 20-11 hay nhất

Loading...

Top các Bài thơ tri ân thầy giáo nhân ngày 20-11 hay nhất

=================

Bài thơ: Thầy


Tác giả: Ngân Hoàng
Bài thơ là lời tri ân của tác giả cũng như bao nhiêu thế hệ học sinh đối với thầy. Bao lớp người đã đi nhưng còn thầy thì vẫn ở lại với mái tóc bạc dần theo thời gian làm lòng người bỗng cảm thấy gì đó, một điều gọi là xót xa nhưng thiêng liêng lắm.
Bài thơ:
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi…
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

Loading...

==================

Bài thơ: Thầy ơi! bài giảng chiều thu


Tác giả: Lê Ngọc
Tác giả đã từng là học sinh, đã từng có người thầy mình yêu quý, bài thơ này như kể lại những kỉ niệm của tác giả. Bài thơ chủ yếu nhắc lại những điều chúng ta đã học khi còn ở trường, những biểu thức véc-tơ, nhị phân, hình học OXY hay cả bất đẳng thức Cosi,…
Bài thơ: 
Bạn ơi! Có nghe tiếng mùa thu đến
Lá vàng hơi may rơi lạnh sân trường
Yếu ớt nắng vàng ghé vào lớp học
Mùa thu đang đến bụi phấn bay bay.

Bục giảng chiều nay thăng trầm nắng gió
Lớp học lạnh lẽo vắng lặng cô đơn
Phải chăng mùa thu qua rồi lại đến
Tháng năm học trò đến rồi lại đi.

Bạn ơi, nhớ không mùa thu năm ấy
Bụi phấn rơi rơi thêm bạc mái đầu
Tưởng chừng mùa thu qua trên bục giảng
Dưới lớp học trò đẹp những mùa xuân.

Thầy ơi, con nhớ buổi chiều mùa thu
Thầy dạy chúng con thiên thần hàm số
Con vẫn luôn nhớ hàm số đáng yêu
Thiên thần nhỏ bé thầy dạy chúng con.

Thầy ơi, con nhớ Khoảng cách không gian
Hình học, lượng giác sâu xa tuyệt vời
Bài học hôm nào đong đầy nhiệt huyết
Trong lời thầy giảng Nguyên hàm – Tích phân.

Con cũng nhớ thầy dáng hình thân thuộc
Nét vẽ nghiêng nghiêng Hình cầu ngoại tiếp
Là cây cầu nhỏ Đường vuông góc chung
Nối hai trái tim bắc cầu đường thẳng.

Thầy ơi có biết chúng con yêu thầy
Qua bao bài giảng không gian tọa độ
Theo nhiều chiều hướng hình xoay ba chiều
Chân lý cuộc đời hình học OXY

Thầy ơi con nhớ bài giảng đầu tiên
Phương trình lượng giác, vòng tròn đáng yêu
Bài toán phân giác quy về đối xứng
Ôi thật tuyệt vời vầng sáng Cosi.

Giờ con mới hiểu tổ hợp xác suất
Nhị thức Niu tơn cùng hàm liên tục
Giới hạn phương trình hàm mũ lô ga
Hoàng hôn cuối trời đường cong đồ thị.

Bạn ơi còn nhớ thầy của chúng ta
Đưa ra phương pháp hàm số đặc trưng
Phương trình đẳng cấp tách rồi đem chia
Phương pháp tuyệt vời, phần bù tổ hợp.

Mùa thu qua đi kéo theo bài giảng
Còn lại trong tim giờ phút khó phai
Thầy dùng hàm số giải bài max min
Ngày mai sáng lên đạo hàm tiếp tuyến.

Thầy dạy chúng con bài học cuộc đời
Như thể mặt trời ba đường Cô-nic
Phương trình vô tỷ toán học sâu xa
Nên dùng ẩn phụ đưa về bậc hai.

Niềm tin trong con lớn lên từng ngày
Theo cấp số nhân tình yêu e-lip
Cũng như nỗi nhớ tăng dần hôm nay
Theo cấp số cộng dãy tăng không ngừng.

Cầu nối tri thức như đường trung bình
Ta-let không gian định lý đồng dạng
Thầy ơi con hiểu kiến thức hôm nay
Không chỉ phép quay, tịnh tiến hệ trục

Thầy đã xa rồi nhưng lòng vẫn thế
Ẩn trong bài giảng mùa thu năm ấy
Niềm tin của thầy ở gốc tọa độ
Vec-tơ chỉ phương con bước vào đời.

Con đường phía trước dù có khó khăn
Bạn ơi đừng sợ có hướng vecto
Mũi lao số phức phá vỡ đề thi
Đôi cánh nhị diện nâng tầm tri thức.

Bạn ơi! Nhớ mãi ngày thu đã xa
Mưa phùn, gió bấc, lớp dột lung tung
Thầy vẫn miệt mài hình học giải tích
Chắp cánh ước mơ giải “phiu” toán học.

Cơn mưa chiều nay ngang qua cửa sổ
Lòng con thắt lại nhớ thầy ngày xưa
Biết ơn vô hạn con nguyện học trăm
Gắng sức ngày mai xây dựng đất nước.

Lớp học chúng con cơ số lũy thừa
Tăng trưởng số mũ xây dựng non sông
Dù tăng vô hạn, dù giảm không ngừng
Thì trong trái tim ấm lửa hình hộp.

Mãi mãi khắc ghi phút giây học trò
Hồn nhiên trong sáng niềm tin rạng ngời
Mặt trời của con, mặt trời bục giảng
Tháng năm đến trường hình bóng khó phai.
_———– Lê Ngọc ———–_

=======================

Bài thơ: Thưa thầy


Tác giả: Tạ Nghi Lễ

Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai? Tôi sẽ là ai?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

=====================

Bài thơ: Nghe thầy đọc thơ

Tác giả: Trần Đăng Khoa
Sáng tác năm: 1967
In trong: Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, Nxb Văn hoá dân tộc, 1999
Bản thân tôi rất thích thơ Trần Đăng Khoa, có những điều ông viết rất hồn nhiên nhưng cũng lại đi sâu vào những cảm xúc của người đọc. Bài thơ này cũng vậy, chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng ta cảm nhận được những điều đẹp đẽ mà thầy đã dạy, dạy ta yêu nắng, yêu cây, yêu lấy quê nhà, yêu mái chèo vọng xa, yêu bà và yêu thơ,…
Bài thơ:
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

=======================

Bài thơ: Thầy và chuyến đò xưa


Tác giả: Nguyễn Quốc Đạt
“Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa”, đúng vậy, bài thơ như nhắc lại với chúng ta những người thầy tận tâm, một đời “đưa đò” mang những mầm xanh sang sông, để rồi  hết lớp này đến lớp khác, nguời cứ đưa, người cứ đi như vòng tuần hoàn. Rồi một ngày nhận ra, người cũng “lặng lẽ” quá, chỉ có mái đò, chỉ có con nước lững lờ bên sông làm bạn lâu dài…
Bài thơ:
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…

======================

Bài thơ: Tuổi thơ con gọi thầy cô, bạc đầu con vẫn thưa cô lạy thầy


Tác giả: Đang cập nhật
Đây là một lời tri ân cho những ngày đầu đi học.
Bài thơ:
Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em …

===========================

Bài thơ: Người lái đò


Tác giả: Đang cập nhật
Bài thơ không chỉ nói về những điều thầy dạy, mà còn nói về một đức tính mà chúng ta không được quên tôn sư trọng đạo”, công ơn của những người đã “đưa đò tri thức” sang sông là bất biến.
Bài thơ: 
Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muốn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò tri thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc – mái đầu sương,
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày.
Khúc sông ấy vẫn còn đây,
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông

===========================

Bài thơ: Gặp lại thầy


Tác giả: Đang cập nhật
Bài thơ là cuộc hội ngộ của thầy trò, một cuộc hội ngộ tình cờ để rồi nhận ra thầy trò đã khác, cái cảm giác bồi hồi như còn đọng lại trong chính chúng ta sau bao năm xa trường.
Bài thơ:
Con dừng lại phía hàng cây
Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
Trường xưa vẫn nét ngày nào
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
Vẫn bao la một vòng tay
Đón con như thể chưa ngày cách xa
Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”
Cái tên thấy gọi riêng con
Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
Ước mong con mãi không quên
“thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”
Lợi danh – danh lợi sẽ mòn
Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
Ai quên đi chuyến đò ngang
Quên sao người lái thuyền sang bến đời

===========================

Bài thơ: Lời ru của thầy


Tác giả: Đoàn Vị Thượng
Khi ta sinh ra, ta lớn lên trong lời ru của mẹ, khi ta lớn hơn, ta lại lớn lên tiếp trong lời ru của thầy cô. Bài thơ là một khúc thầy “ru” từ khi ta đi học. Mỗi nghề nghiệp đều là một “khúc ru” riêng, du dương hoặc trầm lắng. Và nghề giáo cũng vậy, bài thơ đưa ta về những ngày còn học vỡ lòng đến khi lớn lên, khúc ru của thầy cũng truyền cho mỗi thế hệ học trò những điều đáng quý.

Bài thơ:
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

========================

Bài thơ: Con với thầy


Tác giả: Phạm Minh Dũng

Bài thơ là dòng hồi ức của một người học trò sau “mấy ngàn ngày” không gặp thầy mình. Là dòng tâm sự xúc động khi những lời thầy dạy luôn được trò nhắc đi nhắc lại trong tâm mỗi khi thành công, mỗi khi vấp ngã.

Bài thơ:

Con với thầy
Người dưng nước lã
Con với thầy
Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình
Vẫn theo tôi những lời động viên
Mỗi khi tôi lầm lỡ
Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
Mỗi khi tôi tìm được vinh quang…
Qua buồn vui, qua những thăng trầm
Câu trả lời sáng lên lấp lánh
Với tôi thầy ký thác
Thầy gửi tôi khát vọng người cha
Đường vẫn dài và xa
Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
Từng bước một tôi bước
Với kỷ niệm thầy tôi…

 

Comments

comments


TAG: 1000 CẢM ÂM SÁO TRÚC,
Loading...


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Học Làm MC đám cưới © 2018 - Vui lòng ghi rõ nguồn khi chia sẻ các bài viết từ trang web này.
xuat khau lao dong nhat ban, di xkld nhat ban, thu tuc xkld nhat ban, xuất khẩu lao động nhật bản, đơn hàng xuất khẩu lao động nhật bản,
Frontier Theme