Kịch bản Giáng sinh – kịch bản đêm noel cực hay cực hot

Loading...

KỊCH BẢN GIÁNG SINH ( Đêm 24.12.2008)

 

Gồm các nhân vật sau: phụ trách tiếng vọng ( Vân Anh), thằng bé bán báo (Tứ), các nhân vật vai quần chúng lúc em bé bán báo( Pháp, Thanh Trúc, Như Lai), ông lão (Thiên Ân(nam)), chủ quán trọ(T.Trúc), nhân viên quán (tên là Tèo)(Tín), Giôsép (Toản or H.Ân), Mari (Thơ or Linh), Hài nhi Giê-xu, những người chăn chiên (Hội, Như, Năm, Hậu,…).

Dụng cụ: 1 hài nhi Giê-xu (bupbe), máng cỏ, bánh mì, nước(sữa), báo, bài : Đêm yên lặng, trang phục cho Giô-sép, Mari (bụng bầu), chủ quán, nhân viên quán, mục đồng(gậy chăn chiên), khăn lau (chổi lông gà).

Loading...

**Chú thích: Xong mỗi cảnh sẽ tắt đèn cao áp

          Cảnh 1: ( Em bé mời mua báo)

(nhạc nền : Đêm Yên Lặng)

Em bé: Chú ơi! Mua dùm con tờ báo chú! Sáng giờ con chưa bán được tờ báo nào hết.

Khách1: ( lắc đầu đi qua nhanh chóng).

Em bé: Cô ơi! Mua giúp con tờ báo! Sắp hết ngày rồi mà con chưa bán được gì.

Khách 2: Mệt quá! Biết hôm nay là ngày gì không mà mời? hôm nay là đêm Giáng Sinh đó! Không ai mua đâu?

Khách 3: Tránh ra! Mày hôi quá! Báo cái gì mà báo!

Em bé: Tiếng vọng (khi những người đi qua lại thưa dần. em bé co rúm người lại vì thời tiết rất lạnh, em nép vào 1 góc đường, thật ra thì mấy ngày nay em chưa được ăn gì cả vì thời tiết lạnh nên ít người mua báo. Em hy vọng tối nay sẽ bán được báo em kiếm gì đó để lót dạ nhưng không như điều em mong đợi )                Lạnh quá! Sao hôm nay lạnh hơn hôm qua thế này nhỉ? Đói quá (tay rờ bụng). mình sắp kiệt sức rồi. ( rồi từ từ em ngất lịm đi).

 Tiếng vọng (từ đằng xa có một ông lão đi tới)

Ông lão: (chạy lại gần) Con ơi! con có sao không? ( thấy em bé không phản ứng gì ông lão ôm em về nhà chăm sóc).

Tiếng vọng (giật  mình thức giấc, em thấy 1 khung cảnh hoàn  toàn  mới  lạ, căn nhà nhỏ bé nhưng ấm cúng, nhưng ấn tượng hơn cả là 1 ông lão nhỏ bé, gầy gò nhưng trên khuôn mặt và nhất là ánh mắt của ông ánh lên niềm vui và sự bình an khó tả)

Em bé: Con chào ông? Tại sao con lại ở đây? Con đang bán báo mà?

Ông lão:Con dậy rồi à! Con đã ngủ được 2-3 giờ rồi đó. Mau ăn bánh mì và uống sữa nóng cho ấm bụng.

Em bé: Dạ! Con cảm ơn ông.

Ông lão: Con bị ngất trong lúc bán báo nên ta đem con về nhà ta.

Ông lão: Cứ từ từ ăn! Coi chừng bị nghẹn! Sữa đây! uống đi con.

Em bé: Con cảm ơn ông! Đã 2 ngày nay con chưa ăn được gì. Vì trời đang lạnh và mọi người đang tất bật chuẩn bị cho đêm giáng sinh nên mọi người ít mua báo!

Ông lão: Gia đình con ở đâu?

Em bé: (buồn) con không biết cha mẹ con là ai và khi lớn lên con đã sống với bà ngoại. Bà ngoại con cũng qua đời rồi cách đây chừng vài tháng. ( em bé quơ tay chân tìm mấy tờ báo). Mấy tờ báo của con đâu rồi? (tìm thấy mấy tờ báo). Đây là nồi cơm của con đó. Nhiều lúc con cũng cảm thấy buồn lắm! Khi con nhìn những đứa trẻ khác điều có cha có mẹ đi chơi trong đêm Giáng Sinh! Con tự hỏi tại sao cuộc đời con lại khổ, cơ cực như thế này? Con cảm thấy mình thật cô đơn vì không có ai yêu thương quan tâm đến mình hết?

Ông lão: Ta hiểu và thông cảm hoàn cảnh mà con đang gặp. Con biết không? Lúc trước ta cũng thấy mình cô đơn, tuyệt vọng vì ta cũng lo vật lộn với cuộc sống để kiếm miếng cơm manh áo. Rồi sau đó người vợ mà ta yêu quý nhất trên đời cũng bỏ ta mà đi. Chỉ còn ta cô đơn sống một mình không vợ, không con. Cuộc sống đối với ta chẳng còn ý nghĩa nữa. Thật sự trong thâm tâm ta. Ta chỉ muốn kết thúc đời mình cho xong…….. Nhưng rồi 1 mùa giáng sinh đã thay đổi ta thật sự và ta đã tìm được ý nghĩa cho đời sống mình. Lúc đó ta tình cờ bán bánh mì trước nhà thờ ta nghe được những điều mà trước đây ta chưa hề nghe về tình yêu thương, về niềm hy vọng và ta cũng được xem vở kịch về câu chuyện Chúa Gie-xu giáng sinh làm người, thật đơn sơ, hèn mọn, nhưng đó chính là con Vua Trời. Ta nhận ra rằng có một người vì yêu thương ta, cứu ta đã đến thế gian này trong khi đó ta lại muốn chết cho xong.  Ta thay đổi từ đó và ta thấy cuộc đời mình có ý nghĩa hơn khi cuộc đời ta trong tay Chúa.

Em bé: (thắc mắc) Câu chuyện như thế nào? Ông có thể kể cho con nghe được không?

Ông lão: Tất nhiên rồi! Ta sẽ kể cho con nghe.

 

Cảnh 2: (Đêm giáng sinh)

   

 Tiếng vọng (  Lúc ấy, Sê-sa Au-gút-tơ ra chiếu chỉ phải lập sổ dân trong cả thiên hạ. Việc lập sổ dân nầy là trước hết, và nhằm khi Qui-ri-ni-u làm quan tổng đốc xứ Sy-ri. Ai nấy đều đến thành mình khai tên vào sổ. Vì Giô-sép là dòng dõi nhà Đa-vít, cho nên cũng từ thành Na-xa-rét, xứ Ga-li-lê, lên thành Đa-vít, gọi là Bết-lê-hem, xứ Giu-đê, để khai vào sổ tên mình và tên Ma-ri, là người đã hứa gả cho mình, đương có thai. Đang khi hai người ở nơi đó, thì ngày sanh đẻ của Ma-ri đã đến. )

Nhân viên( tên tèo): ( đang lau dọn quán) Hôm nay là ngày gì mà đông thế không biết. Làm từ sáng tới giờ mà chưa được nghĩ.

Chủ quán: (chủ quán bước ra vừa dũa móng tay vừa gọi) Tèo đâu! Tèo!

Nhân viên: Dạ có con! Bà chủ sai gì con nữa ạ!

Chủ quán: Sao mày biết tao sai? Tao mới gọi thôi mà!

Nhân viên: Con làm với bà chủ mười mấy năm có khi nào bà chủ gọi con ra mà không sai con làm việc này việc nọ đâu.

Chủ quán: Thằng này giỏi. Có tinh thần sẳn sàng cho công việc. Đi kiểm tra cho tao phòng 502 và phòng 111 có đủ mền ấm chưa? Hai phòng đó là khách xộp đó. Quan tâm kỹ chút. Mấy phòng kia thì khỏi.

Nhân viên: Dạ! Mấy phòng kia lạnh họ cần mền thì sao bà chủ?

Chủ quán: Thì nói hết mền! Đi đi nhiều chuyện quá.

 

Tiếng vọng (bỗng từ xa Mari và Giôsép đi đến)

 

Giôsép: (vừa dìu Mari đi vừa nói) Sao hôm nay trời lạnh quá, đi cẩn thận em. Sắp tới nhà quán rồi. Cố lên!  A! tới rồi.

Chủ quán trọ: Chào quý khách! Chúng tôi có thể giúp gì cho quý khách.

Giôsép: Chúng tôi muốn thuê phòng trọ. Vợ tôi sắp tới ngày sinh nở. Mà đường thì xa, trời thì lạnh lẽo như thế này.

Chủ quán trọ: ( thấy nghèo hèn nên tỏ ra khinh thường)  phòng trọ đã không còn chổ.

Giôsép: Hết phòng thật sao bà chủ.

Chủ quán: Thật!..(suy nghĩ 1 lát )….nhưng nói chung là còn nhưng chổ này đã lâu không xài với lại tiện nghi cũng thiếu thốn. Không biết hai người thấy sao?

Giôsép: Là chổ nào vậy bà chủ?

Chủ quán: Chổ này không tiện nói ra. Lát nữa có người sẽ dẫn quý khách tới đó là sẽ biết thôi. Với lại xung quanh đây không có quán trọ nào khác đâu. Được hay không thì tùy.

Giôsép: Thôi cũng được! Dẫn hai chúng tôi tới chổ đó.

Chủ quán: Tèo, tèo…

Nhân viên: Dạ. Có con!

Chủ quán: Dẫn 2 người khách đến chổ trọ phía sau quán.

Nhân viên: Ủa? Chổ đó là cho chuồng chiên mà thưa bà chủ?

Chủ quán: Im! Tao bảo thì cứ làm. Mày chăm sóc hai khách này nha. Tao buồn ngủ quá! Hôm nay trời lạnh thật.
nhân viên: Mời hai người theo tôi.

Giôsép: (bất ngờ) Ủa? Đây là nơi dành cho gia súc ở mà! Không thể như vậy được.

Mari: ( mệt mỏi, bổng dưng đau, tay ôm bụng, tay vịn Giôsép. Giôsép nhìn Mari rồi ngó lại chổ trọ và gật đầu)

Nhân viên: Có gì hai người cứ gọi tôi.

Giôsép: Cảm ơn anh.

Cảnh 3: ( Bọn chăn chiên)

 

(Chú thích: diễn theo tiếng vọng, không có lời thoại của bọn chăn chiên)

(Vả, cũng trong miền đó, có mấy kẻ chăn chiên trú ngoài đồng, thức đêm canh giữ bầy chiên.  Một thiên sứ của Chúa đến gần họ, và sự vinh hiển của Chúa chói lòa xung quanh, họ rất sợ hãi.  Thiên sứ bèn phán rằng: Đừng sợ chi; vì nầy, ta báo cho các ngươi một tin lành, sẽ là một sự vui mừng lớn cho muôn dân;  ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu-thế, là Christ, là Chúa.  Nầy là dấu cho các ngươi nhìn nhận Ngài: Các ngươi sẽ gặp một con trẻ bọc bằng khăn, nằm trong máng cỏ. Bỗng chúc có muôn vàn thiên binh với thiên sứ đó ngợi khen Đức Chúa Trời rằng:
 Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao,
Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người!
 Sau khi các thiên sứ lìa họ lên trời rồi, bọn chăn chiên nói với nhau rằng: Chúng ta hãy tới thành Bết-lê-hem, xem việc đã xảy đến mà Chúa cho chúng ta hay. Vậy, họ vội vàng đi đến đó, thấy Ma-ri, Giô-sép, và thấy con trẻ đang nằm trong máng cỏ
.Đã thấy vậy, họ bèn thuật lại những lời thiên sứ nói về con trẻ đó.  Ai nấy nghe chuyện bọn chăn chiên nói, đều lấy làm lạ. Còn Ma-ri thì ghi nhớ mọi lời ấy và suy nghĩ trong lòng.Bọn chăn chiên trở về, làm sáng danh và ngợi khen Đức Chúa Trời về mọi điều mình đã nghe và thấy y như lời đã bảo trước cùng mình.)

Cảnh cuối: Ông lão và em bé

 

Ông lão: Con thấy không? Chúa Giê-xu đã đến thế giới này một cách tầm thường như vậy đó.

Em bé:  Tại sao Ngài là một vị Vua, con Đức Chúa Trời Chí Cao mà Ngài lại bằng lòng để được sinh ra trong nghèo khó, thiếu thốn vậy hả ông?

 

Ông lão: Ta biết chắc chắn rằng đó là vì ta, vì con và vì tất cả mọi người ở nơi đây.

Em bé: ông ơi! Con muốn nhận được tình yêu mà Chúa cho chính con.

Mục sư: Rất đơn giản! Chỉ cần còn đến với Chúa Giê-Xu sẽ ban cho con điều đó.

Em bé: (Cầu nguyện)Lạy Chúa Giê-xu vì Ngài yêu con mà từ lâu con không biết. Con xin Ngài ngự vào lòng con để con có được tình yêu từ Chúa. Amen.

Comments

comments


Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *